Login to your account

Username *
Password *
Remember Me

Người Bạn Thời Trung Học Đệ Nhị Cấp - Trần Đình Phước

Posted by October 28, 2022 543

Người Bạn Thời Trung Học Đệ Nhị Cấp

Trần Đình Phước

---oo0oo---

 

Người Bạn Thời Trung Học Đệ Nhị Cấp
Những Bài Thơ Kỷ Niệm (tdp)

Thời gian trôi qua nhanh quá! Mới ngày nào đó mà thấm thoát đã hơn nửa thế kỷ, nhưng tôi vẫn không thể nào quên hình ảnh và những kỷ niệm về một người bạn thời trung học Đệ Nhị Cấp. Đó là Nguyễn Phú Tuấn.

Niên khoá 1964-1965, Tuấn và tôi cùng học lớp Đệ Tam Trường Trung Học Tư Thục Tân Thạnh trên đường Trần Quang Khải,Tân Định,Quận 1, phía gần đầu đường Hai Bà Trưng. Hiệu Trưởng là Thầy Phan Út.

Tân Thạnh là một trường trung học tư thục không lấy gì là nổi tiếng, học phí tương đối rẻ, điều kiện trường lớp cũng trung bình, nếu đem so sánh với các trường tư thục khác trong vùng như: Đông Tây Học Đường, La San Đức Minh, Huỳnh Thị Ngà, Nguyễn Công Trứ, Tân Thịnh (sau đổi thành Les Lauriers), Vạn Hạnh, Văn Hiến, Văn Lang, Việt Nam Học Đường, Vương Gia Cần…

Trường nằm trong hẻm số 196 TQK. Học sinh muốn vào trường phải đi ngang qua Bảo Sanh Viện Ngô Liêng do vợ của Thầy Hiệu Trưởng làm chủ. Bên hông trường có một con hẻm nhỏ đi ra được đường Đặng Dung, có một mái che nhỏ là giang san của ban nhạc kèn thổi kèn đám tang và khóc mướn Bắc Hà. Giờ ra chơi học sinh thường kéo nhau ra nghe ban nhạc tập dợt, có lò bún làm bỏ mối cho các chợ Tân Định, Đa Kao, Bà Chiểu và Phú Nhuận. Đối diện với Bảo Sanh Viện Ngô Liêng là chỗ làm bản kẽm tên Cliché Dầu, nhà cho thuê xích lô đạp, cạnh bên là tiệm sửa xe mô tô Chín Kết, rồi tới tiệm giặt ủi Tân Tiến. Nhìn sang bên kia đường là Hãng Gạch Bông và Billards Vân Sơn, kế bên là Trường Tiểu Học Tân Dân Học Đường, bên cạnh một Villa xưa có cây Hoàng Lan già nở những hoa vàng rực rỡ và cho mùi thơm ngào ngạt về đêm.

Trong sân trường có một cây Quế trồng đã lâu năm, thân rất to. Vào giờ ra chơi, học sinh thường chạy đến tước vỏ để phá cho vui, vì có bóc vỏ ra được cũng không biết dùng để làm gì? Phải nói là học sinh của lớp Đệ Tam của tôi lúc đó đúng là “Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò”, tụi tôi quậy phá tưng bừng, hết biết! Học chẳng ra học, hành chẳng ra hành, nói chung là học rất tài tử. Muốn đến trường, muốn vào lớp là cứ tùy tiện như ở nhà, vì tất cả chỉ nghĩ đơn giản lớp Đệ Tam là lớp không phải thi, học sinh coi như lớp này để dưỡng sức, tà tà, không cần chú tâm hay chuyên cần cho lắm! Để dành sức chờ sang năm lên Đệ Nhị chiến đấu, lúc đó học vẫn còn kịp cho kỳ thi Tú Tài Một, miễn sao cứ lo làm tròn nhiệm vụ đóng học phí đầy đủ trước ngày năm Tây mỗi tháng và mỗi khi thầy Giám Thị Ba Già đi điểm danh đầu giờ cố gắng có mặt trong lớp là coi như an toàn trên xa lộ.

Trong suốt năm học cố gắng thi đệ nhất và đệ nhị lục cá nguyệt với bài vở các môn học có điểm đầy đủ là coi như cuối năm được cấp học bạ, dù trình độ học vấn, hạnh kiểm, đạo đức có bị Giáo Sư phê ra sao trong học bạ cũng không có gì quan trọng và cũng không bao giờ bị ở lại lớp. Khi lên Đệ Nhị coi như đủ điều kiện hợp lệ để nộp đơn thi Tú Tài Một. Nếu thi rớt, mà còn tuổi thì năm sau tiếp tục thi lại, còn nếu thi đậu, không muốn học nữa và thích làm “Quan” thì tình nguyện vô Trường Bộ Binh Thủ Đức, thụ huấn giai đoạn một ba tháng ở Trung Tâm Huấn Luyện Quân Sự Quang Trung, rồi chuyển qua Trường Bộ Binh Thủ Đức học giai đoạn hai với tám tuần huấn nhục không thấy trời, trăng, mây, nước. Khi xong giai đoạn này sẽ được gắn con cá vàng lững lờ trên vai và được cho đi phép đặc biệt. Lúc đó tha hồ mà “Sàigòn Thứ Bảy, còn ai mong chờ. Một người Lính trẻ về thăm kinh đô”, bay nhảy, tung tăng khắp phố phường; nếu có người yêu tuổi học trò thì dung dăng, dung dẻ hai trẻ dắt nhau vào tâm sự cho bớt nhớ nhung ở Rex, Đại Nam,Văn Hoa, Casino Saigon..., tiếp đến ngồi kem Mai Hương, Brodard, Givral… ngắm ông đi qua, bà đi lại, để bù lại thời gian khổ cực rèn luyện nơi “Quân trường đổ mồ hôi. Sa trường bớt đổ máu.”

Mấy tháng sau tốt nghiệp ra Chuẩn Úy, trên vai sẽ được đeo quai chảo. May mắn, về được các ngành hay đơn vị có chữ “Quân” ở đầu như: Quân Báo, Quân Bưu, Quân Cảnh, Quân Khuyển, Quân Nhạc, Quân Nhu, Quân Tiếp vụ, Quân Vận, Quân Y, Quân Xa… thì tương đối khoẻ một chút! Còn không thì sẽ bết bùn đất hành quân, quanh năm, suốt tháng lặn lội nơi bưng biền ca bài “Anh Đi Chiến Dịch, Biển Mặn, Chiều Biên Khu, Chiều Mưa Biên Giới, Chiều Hành Quân, Chiều Trên Phá Tam Giang, Đồn Vắng Chiều Xuân, Hai Mươi Bốn Giờ Phép, Mười Hai Tháng Anh Đi, Ngày Anh Đi, Rừng Lá Thấp, Trên Bốn Vùng Chiến Thuật, Xuân Này Con Không Về…*

Nếu như không muốn chọn con đường binh nghiệp sớm để “Một xanh cỏ, hai đỏ đời” thì tiếp tục học lên lớp Đệ Nhất thi Tú Tài Hai, sau đó tình nguyện vào Võ Bị, Hải Quân, Không Quân, hay lên đại học. Nếu có điều kiện tốt được đi du học thì tương lai sẽ le lói, sáng sủa hơn.

Trong giờ học, khi Giáo Sư vừa quay mặt vào bảng viết vài chữ thì ngay sau đó vài con nhạn ngồi bàn cuối nhảy qua cửa sổ để trốn ra ngoài: hút thuốc, lang thang, đi xem xi nê Văn Hoa, Kinh Thành, Moderne, Casino Đa Kao, ASAM, thụt Billards Vân Sơn, chơi đá banh bàn ở quán bà Sáu bán trà Huế trên đường Bà Lê Chân. Hôm nào rủng rỉnh một chút thì cả đám kéo đến ngồi cà phê Văn Hoa vừa uống cà phê, vừa nhà khói thuốc lá hình vòng tròn bay lơ lửng trên ly, vừa nghe nhạc ngoại quốc và ngắm hai chị em TBD & TBH “Bắc Kỳ nho nhỏ và xinh xinh.” Gặp lúc hai cô vui, sà đến bên bàn xã giao hỏi thăm sức khoẻ vài câu, đưa mắt đá lông nheo, cười đờ mi là ngày hôm đó coi như “Chưa có hôm nào uống cà phê tuyệt vời như hôm nay!”, khi ra quầy trả tiền thấy nhẹ nhàng,vui vẻ. Các địa điểm giải trí này đều nằm không xa trường là bao!

Các Thầy cảnh cáo, la mắng đám học sinh bê bối hình như có hai lỗ tai cây, nên các Thầy cũng đâm ra chán. Sau đó, mặc kệ mấy em muốn làm gì thì làm, miễn là trong giờ các Thầy dạy, học sinh phải giữ im lặng, đừng đánh lộn, hay gây ra những chuyện đáng tiếc để phải gọi giám thị xuống lớp mời lên văn phòng phân xử là coi như êm.

Vào lúc đó có phong trào học sinh làm thơ, viết văn, hát hò nở rộ khắp các trường công lập cũng như tư thục, nào là thi văn đoàn Bông Cỏ May, kia là nhóm thơ Phượng Tím Buồn, chỗ khác là nhóm văn nghệ Tuổi Hoa Niên, chỗ nọ bút nhóm Tuổi Ô Mai, rồi ban Văn Nghệ Đường Sáng, Tuổi Hồng,Tia Hy Vọng…Nói chung thi văn đoàn, nhóm, ban văn nghệ mọc lên như nấm và rụng như lá mùa Thu. Không biết trong chốn văn đàn đó có em nào về sau này nổi danh như cồn không?

Lớp Đệ Tam của tôi cũng bắt chước xuất hiện một nhóm thơ được đặt tên là nhóm “Hoa Cô Đơn” chỉ gồm vỏn vẹn có ba đứa là: Trần Minh Cảnh, Nguyễn Phú Tuấn và tôi. Chúng tôi để tóc dài, tập phì phà, phì phèo điếu thuốc Ruby Queen (giá ba đồng = bốn điếu), gương mặt lúc nào cũng tạo cho mình ra vẻ lập dị, mơ mộng, thẩn thờ và vênh vênh tự đắc. Hàng tuần gặp nhau một lần để phân chia công việc, phân công gửi bài cho các báo đăng, xem ai viết gì? làm gì?đều được phân nhiệm rõ ràng. Chiếc xe đạp cà rịch, cà tàng của tôi, đôi khi chở ba để đi gửi bài cho các báo mà thấy thương cho con ngựa sắt quá mỏng manh, có lần xe bị bể bánh, phải chia nhau vác về nhà, vì các văn nghệ sĩ tài tử “mậu lúi” không có tiền để vá xe.

Trần Minh Cảnh và tôi không có gì gọi là xuất sắc hay nổi bật. Riêng, Nguyễn Phú Tuấn có nhiều ưu điểm hơn hai đứa tôi về mọi mặt như: đẹp trai, hát hay, làm thơ giỏi, viết chữ đẹp và nói chuyện rất có duyên. Trong một lần lớp tổ chức cây mùa xuân vào dịp Tết, Tuấn đã làm các Thầy và bạn cùng lớp ngạc nhiên khi nghe Tuấn hát "Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa” của nhạc sĩ Tô Vũ và“Gửỉ Gió Cho Mây Ngàn Bay” của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn - Từ Linh. Giọng ca của Tuấn rất tuyệt vời, điêu luyện như ca sĩ nhà nghề. Tôi tin rằng những học sinh lớp Đệ Tam niên khoá 1964 - 1965 trường Tân Thạnh khó có thể nào quên. Ngoài ra, các ca khúc tiền chiến khác, Tuấn hát cũng được chúng tôi ngưỡng mộ, dù nhạc lý Tuấn hoàn toàn không biết mô tê gì hết!

Nhóm Hoa Cô Đơn hoạt động tương đối cũng nổi đình, nổi đám. Ô Chữ, Câu đố, thơ, tùy bút, truyện ngắn được đăng rải rác trên nhiều báo. Riêng, thơ do Nguyễn Phú Tuấn sáng tác được chọn đăng đều trên Nhật Báo Chính Luận của Bác Sĩ Đặng Văn Sung và một vài tuần báo như: Ngôn Luận, Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc, Măng Non...

Triều Vũ là bút hiệu mà Nguyễn Phú Tuấn ký trên các bài thơ do Tuấn sáng tác. Thơ của Tuấn thường nói về Đời Lính, ca ngợi những mối tình của em gái ở hậu phương với anh trai nơi tiền tuyến và về cuộc sống di chuyển nay đây, mai đó của người lính chiến phong trần, nhiều khi lỡ đi không kịp về. Lúc đó, Tuấn không hề có khái niệm về quân trường hay quan tâm gì đến chuyện lính tráng, vì Tuấn là con trai duy nhất trong gia đình, nên có đủ điều kiện miễn hoặc hoãn dịch.

Khi lên Đệ Nhị thì nhóm Hoa Cô Đơn tự động giải tán, vì chúng tôi không còn học chung và không còn dịp gặp nhau nữa! Sau Tết Mậu Thân năm 1968. Lệnh tổng động viên toàn quốc ban hành. Cảnh được tạm hoãn dịch vì lý do học vấn. Còn Tuấn và tôi cùng gặp nhau ở Quân Trường Thủ Đức. Tôi rất ngạc nhiên và hỏi Tuấn: “Tại sao Tuấn lại có mặt ở đây, vì Tuấn là con trai một, đủ điều kiện để hoãn hay miễn dịch đâu cần phải nhập ngũ?” Tuấn cho biết thích đời sống quân ngũ, thích đi đây, đi đó. Bây giờ, hầu hết các bạn đều lên đường nhập ngũ tòng quân bảo vệ tổ quốc, chẳng lẽ mình ở ngoài với đời sống dân sự cũng thấy áy náy, kỳ kỳ. Thế là Tuấn phải năn nỉ mẹ nhiều lần. Cuối cùng, bà đành phải đau lòng đồng ý cho đứa con trai duy nhất của mình chọn nghiệp binh đao gặp nhiều dữ hơn lành.

Tuấn và tôi cùng nhập ngũ khoá 7/68. Tuấn đi Bộ Binh, còn tôi tình nguyện vào Không Quân. Lúc đó Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân ở Nha Trang không đủ chỗ để huấn luyện và cũng vì nhu cầu cấp bách theo sự bành trướng và phát triển của Quân Chủng, nên Bộ Tư Lệnh Không Quân gửi chúng tôi gồm 260 khoá sinh Không Phi hành và Phi Hành học giai đoạn một ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung và giai đoạn hai ở Trường Bộ Binh Thủ Đức. Sau khi tốt nghiệp mang cấp bậc Chuẩn Úy.

Những ngày còn thụ huấn ở quân trường, hai đứa chúng tôi vẫn thường gặp nhau. Khi thì ở Câu Lạc Bộ Minh Nguyệt, lúc ở khu sinh hoạt, hoặc về phép cuối tuần cùng nhau đi uống cà phê Văn Hoa, Hân, Duyên Anh ở Đa Kao, Thu Hương gần Nhà Thờ Tân Định. Cả hai cùng nhắc lại những kỷ niệm lúc học lớp Đệ Tam và hy vọng có dịp sẽ cho tái hoạt động nhóm Hoa Cô Đơn.

Thời gian thụ huấn ở quân trường trôi qua rất nhanh. Tháng Tư, năm 1969 là lễ mãn khoá tốt nghiệp ra trường. Sau khi hết hạn mười ngày phép.Tuấn về trình diện Sư Đoàn 7 Bộ Binh, thuộc Trung Đoàn 10, còn tôi trình diện Đại Đội Hành Dinh Không Quân để chờ đi học Anh Văn và đi Mỹ. Chúng tôi chưa có dịp nào gặp lại thì chỉ vài tháng sau, tôi nhận được tin Tuấn tử trận ở chiến trường Mộc Hoá. Sự ra đi vĩnh viễn của Tuấn, để lại nỗi khổ đau vô vàn cho thân mẫu Tuấn, gia đình, bà con và bạn hữu trong đó có tôi.

Bạn Tuấn của tôi ra đi quá trẻ ở tuổi hai mươi mốt,


“Kẻ ra đi ươm nhiều ước mộng.
Người ở lại hoài vọng tiếc thương. (không rõ tác giả)

Tôi tình cờ đọc được trên mộ bia của một phi công Không Quân Việt Nam Cộng Hoà ở Nghĩa Trang Mạc Đỉnh Chi trước năm 1975. Lúc đó, tôi thường đến thăm mộ cố Trung Úy NHT là bạn cùng khoá 7/68KQ và rất thân với tôi đang nằm yên nghỉ nơi đây.

T.. là cựu học sinh trường Trung Học Công Lập Võ Trường Toản, Sài Gòn. Nhà T.. ở Cư Xá Phú Nhuận, vừa qua Ngã Tư khoảng hai trăm mét, đi ngang Hội Thông Thiên Học gặp đường Nguyễn Huệ phía bên phải. Cư xá nằm đối diện với Sân Golf, đi thêm một chút là Trung Tâm Tiếp Huyết và Bệnh Viện Cộng Hoà. Hai địa danh này hầu như nhiều anh em ta hay viếng thăm, vì nơi đây “PHỞ ĐẶC BIỆT” với giá rất bình dân so với nhiều nơi khác.

T.. it nói, tính tình điềm đạm, khiêm nhường và thường giúp đỡ bạn bè, nên bạn nào cũng mến. Sau khi tốt nghiệp Phi công Trực Thăng ở Hoa Kỳ về nước. T.. được thuyên chuyển ra Phi Đoàn 235 (Sơn Duơng) năm 1972, và vài tháng sau T.. hy sinh trong một phi vụ bảo vệ vùng trời biên trấn. Nơi đây, chỉ đi năm phút đã trở về chốn cũ mà bài hát “Còn Chút Gì Để Nhớ” thơ Vũ Hữu Định, Phạm Duy phổ nhạc do ca sĩ Không Quân Sĩ Phú cất giọng hát đã làm nhức nhối, ray rứt những tâm hồn cô đơn sống xa nhà nơi thành phố mưa bụi sương mù Pleiku.

Nói đến Pleiku, những ai đã từng đến đây khó có thể quên con đường Hoàng Diệu, khu Chợ Mới, vòng quay Diệp Kính, xóm đạo Đức An, Câu Lạc Bộ Phượng Hoàng hay còn gọi là Vũ Trường Phượng Hoàng, Trường Nữ Trung Học Pleime, Trường Bán Công Phạm Hồng Thái nằm trên đường Trịnh Minh Thế, mà vào giờ tan học các tà áo trắng nữ sinh phất phơ trước gió làm rung động những “Con tim chân chính không bao giờ biết nói dối” của các chàng lãng tử xa nhà.

Pleiku cũng có nhiều quán cà phê dễ thương: Văn, Băng, Thương, Tay Trái... Đặc biệt, cà phê bình dân Dinh Điền nổi tiếng với buổi sáng trời mù sương, dưới cơn mưa bụi lất phất, hai tay bỏ trong túi áo Field Jacket, thả bộ từ từ, chậm rãi ngược lên con dốc nhỏ trên đường Hai Bà Trưng trong khu dinh điền nơi quán toạ lạc. Nghe gió thổi nhè nhẹ,vi vu, hít thở mùi cà phê thoang thoảng, quyện theo gió làm cho những đệ tử trung thành của cà phê cũng phải ngây ngất theo hương vị đặc biệt này. Ngoài ra, cũng phải kể tới quán cơm gà Ngọc Hương với món thịt gà luộc chấm mắm gừng độc đáo. Có thể nói là không có bất cứ quán cơm gà nào khác có thể so sánh bằng! Cũng phải kể thêm cà phê Tuyết ở kế bên, mà các con bà chủ đều có nét lai Đầm giống bà.

Các bạn cùng khoá và tôi thỉnh thoảng đến nhà T.. chơi. Dịp này, má T.. thường nấu các món ăn rất ngon cho chúng tôi ăn. Có thể nói bà là một nội trợ khéo, thương con và quý các bạn của con mình. Bà thuê một góc của quán Thanh Vân gần chợ Cây Quéo, nằm trên đường Ngô Tùng Châu và Hoàng Hoa Thám, Gia Định để bán Cơm Tấm. Bà chỉ bán vào buổi sáng, ròng rã từ năm 1956 đến năm 1990 mới giải nghệ vì đi định cư Hoa Kỳ do con gái lớn bảo lãnh. Hiện Bà đã gần 90 tuổi, còn mạnh khoẻ đang sống với con cháu ở thành phố Dorchester, tiểu bang Massachusetts. Có lẽ Thượng Đế đã đền công xứng đáng cho bà sau những tháng ngày cơ cực, lam lũ nơi quê nhà?

Cơm Tấm Bà Út Cây Quéo một thời nổi tiếng với món cơm Bì, Trứng Hột Gà Ốp La, Sườn Nướng và bánh mì bì trét mỡ hành, chan nước mắm không có đối thủ. Bà dùng loại nước mắm nhĩ đặc biệt, pha với nước dừa xiêm, đường cát trắng tinh, các gia vị được nêm nếm theo công thức gia truyền đặc biệt. Nhiều bạn thân của bà đến nhờ chỉ lại. Bà đều hết lòng hướng dẫn tận tình từ đầu tới cuối hoàn toàn không giấu nghề, nhưng không ai làm nước mắm ngon như bà. Theo tôi, có lẽ trong lúc pha chế, bà đã đặt hết chữ TÂM trong đó?

Ngoài ra, T.. có một cô em tên MD rất Mignon với hai má lúm đồng tiền. Lúc đó, MD đang học Đệ Nhị Trường Nữ Trung Học Trưng Vương, Sài Gòn. Mỗi lần chúng tôi đến nhà thăm T.., em ra mở cửa mời vào nhà với dáng dấp e lệ, thẹn thùng, càng làm tăng thêm vẻ đẹp hồn nhiên. Hình như các bạn của T.. đứa nào, đứa nấy trong số đó có tôi cũng sẵn sàng tình nguyện xung phong xin được làm em rể của T... Chuyện này T.. luôn luôn tán đồng, ủng hộ, hay nói vô giùm, cũng như xúi bạn bè hãy mạnh dạn, can đảm nhào vô kiếm ăn, bỏ qua rất uổng. Nhưng tất cả chúng tôi đều trớt quớt vì em gái T.. có số không được làm nàng dâu Không Quân, hoặc em sợ khi nghe hai câu nói:

“Đường nào dài bằng đường Trần Hưng Đạo.
Lính nào ba sạo bằng lính Không Quân.”

Thôi! đành hẹn lại kiếp sau.

Cuối tháng 10, năm 1994. Tôi đang ở New York. Dịp này tôi dành thì giờ ghé thăm bà ở Dorchester, MA. Hôm ấy bà đãi chúng tôi gồm bốn người: cựu Trung Tá BGĐ (A-37),Thiếu Tá STH (UH-1), cựu Trung Uý Quân Cảnh Không Quân VVT (bạn cùng khoá 7/68 KQ) và tôi món Cua Alaska rang me và Gỏi ngó Sen do bà nấu, phải nói là ngon tuyệt vời. Trong lúc ăn, sương sương vài lon Budweiser, tôi lấy can đảm nói với bà “phải chi con được làm “RỂ” của bác thì hay biết mấy!” Bà trả lời ngay “Sao lúc đó con không chịu nói.” Con mà nói là bác gả con gái của bác cho con liền.Trong mấy đứa bạn của con trai bác tới nhà chơi, bác trai và bác đều chấm con là Số Một. Nghe đâu, sau này em lập gia đình với một Giáo Sư dạy Kỹ Thuật ở Đà Nẵng, coi như chắc chắn ôm hai chữ bình an, không sợ làm goá phụ cô đơn, khi tuổi vừa chớm đôi mươi.

Còn tôi, có một thời gian lang thang từ Tây Ninh, sang Long Khánh, đến Bù Gia Mập, Bù Xia (Phước Long), rồi tiếp tục đào kinh, đắp nền nhà ở Xã Bình Thành, thuộc Tỉnh Long An, gần biên giới Cambodge. Sau đó mới chịu ký giấy chung thân với một em ở Đa Kao khi tuổi gần bốn bó.Vậy mà, cũng chịu đựng đã hơn ba mươi lăm năm với ba chìm, bảy nổi, chín cái lênh đênh. Và bây giờ đang nhìn trời hiu quạnh nơi đất khách, quê người ở tuổi Thất Thập Cổ Lai Hy. Tự an ủi trong lòng là mình vẫn còn may mắn nhìn “hoàng hôn trên biển vắng.”


*** Sau khi Tuấn mất, thỉnh thoảng tôi ghé thăm nhà Tuấn ở một con hẻm nhỏ, ngang hông với Hồ Tắm Cộng Hoà, gần khu ngã tư Bảy Hiền để an ủi thân mẫu Tuấn và đốt vài nén nhang cho bạn tôi. Mỗi lần như thế Bà đều sụt sùi khóc, Bà ôm chầm lấy tôi vì thương nhớ con, làm nước mắt tôi lúc này cũng tự nhiên tuôn trào theo. Lâu lâu có nhiều thời giờ tôi cũng chạy xe Mobylette lên thăm mộ Tuấn ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà.

Sau ngày 30 tháng 04, năm 1975, vì hoàn cảnh tôi mất liên lạc với gia đình Tuấn. Đến khi có điều kiện, nhiều lần tôi trở về tìm lại con hẻm nhà Tuấn, nhưng nơi đây bị xoá hẳn, không còn dấu vết gì để lại. Có thể nói là thay đổi hoàn toàn. Bây giờ, những người ở xa từ đâu dọn đến. Họ xây dựng nhà mới nhiều quá! Hỏi thăm bà con ở đây, nhưng không một ai biết một chút gì về con hẻm ngày xưa của bạn tôi.

Hôm nay, tình cờ tìm thấy trong trang sách cũ, những bài thơ do Tuấn sáng tác, lúc chúng tôi cùng học chung dưới mái trường Tân Thạnh. Tuấn đã dùng viết với mực đen để viết tặng tôi, nét chữ phóng khoáng rất đẹp, bay bướm, thật sắc bén, dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng mà vẫn không phai mờ theo bụi thời gian. Ngẫm lại, mới đó mà đã hơn năm mươi năm. Lòng tôi bùi ngùi, xúc động, tôi vẫn tưởng như đang ngồi dưới mái trường thân yêu, bao nhiêu kỷ niệm thuở học trò đột nhiên lần lượt trở về. Ôi! tuổi hoa niên thật đẹp và sao hồn nhiên quá!

Trong thời gian học chung dưới mái trường Tân Thạnh, chúng tôi cũng chơi thân với một người bạn, nhưng anh chàng này không thích ba thứ Văn Chương lẩm cà, lẩm cẩm, chẳng bổ béo làm mất thời giờ vô ích. Mỗi lần gặp mặt chúng tôi anh thường trêu chọc “Thân chào các bạn nhóm Hoa Ngứa Dại của tôi. Cầu chúc các bạn nổi tiếng và thành công trên văn đàn miền Nam, để cho tôi có dịp dựa hơi và hãnh diện một chút.”

Rồi bạn nói thêm như thầm nhắc nhở “Liệu mà lo học nhé!” Năm sau đến lớp thi rồi đó! Lạng quạng là "đơ dèm cùi bắp", hay đeo cánh gà chiên bơ là coi như bế mạc cuộc đời thơ với thẩn. Tuy nhiên, bạn luôn luôn ủng hộ mọi sinh hoạt của chúng tôi. Đó là Nguyễn Tiến Th..

Nhà Th.. ở tận chợ Thị Nghè, đến trường bằng phương tiện lô ca chân. Nhìn bộ dáng bên ngoài có vẻ lè phè, nhưng là học sinh giỏi trong lớp. Đi học chỉ vỏn vẹn có hai quyển tập học trò nhét sau túi quần. Vậy mà vẫn ghi chép đầy đủ bài giảng các môn học của các Thầy không sót một chữ nào.

Năm 1967, Th.. tình nguyện vào Không Quân, được gửi lên Trường Bộ Binh Thủ Đức học giai đoạn một, thuộc khoá 27. Sau đó ra Trung Tâm Huấn Luyện KQ Nha Trang thụ huấn tiếp giai đoạn hai, thuộc tài khoá SVSQ/KQ/68B, rồi đi du học Hoa Kỳ để được huấn luyện trở thành Phi công lái A-1Skyraider. Tốt nghiệp về nước, đơn vị đầu tiên là Phi Đoàn 514 (Phượng Hoàng) ở Biên Hoà, sau đó thuyên chuyển lên Pleiku thuộc Phi Đoàn 530 (Thái Dương.)

Trong một lần biệt phái công tác huấn luyện ở Pleiku để hướng dẫn thực tập Nghênh Cản Giả Tạo bằng máy T2 và T4 cho các Sĩ Quan Điều Không thuộc Đài Kiểm Báo 921, còn có tên là Peacock, tôi ghé cư xá Sĩ Quan độc thân thăm Th..Bạn cho tôi xem cái chốt của chiếc dù mà bạn vừa nhảy dù thoát chết trong một phi vụ vào ngày 27 tháng 05, năm 1972 khi bay yểm trợ cho quân bạn ở một tiền đồn thuộc Tỉnh Kontum đang bị địch bao vây và tấn công dữ dội. Chiếc A-1 do bạn lái từ trên cao nhào xuống bắn Rockets thì bị phòng không địch bắn cháy bên cánh trái, chỗ chứa đạn Đại Bác 20 ly. May mắn, Ơn Trên che chở, nên nhảy dù thoát hiểm và được trực thăng đến Rescue kịp thời. Có thể nói cuộc đời phi công lái khu trục của Th.. rất gian nan, nguy hiểm và có nhiều lần vào sanh, ra tử.

Sau này tôi không có dịp gặp lại Th.., chỉ nghe nói bạn bay phi vụ vào sáng ngày 29 tháng 04, năm 1975. Phi tuần gồm hai chiếc A-1 do Thiếu Tá Hồ Ngọc Ấn hướng dẫn và Th.. cất cánh từ Cần Thơ về Sài Gòn để yểm trợ cho đơn vị bạn đang cần tiếp cứu. Trên đường sắp đến mục tiêu thì nghe trên tần số Emergency 243.0 cho biết Tinh Long 7 do Trung Úy Trang Văn Thành làm Trưởng phi cơ bị trúng SA-7 gần phi trường Tân Sơn Nhất. Chiếc phi cơ AC-119K rơi như chiếc cầu lửa khổng lồ từ trên bầu trời xuống đất. Toàn thể phi hành đoàn tử nạn. May mắn, chỉ có một hạ sĩ quan nhảy dù ra được và rơi xuống đất bị trọng thương.

Sau phi vụ cuối cùng này, Th.. cùng một số đồng đội cất cánh di tản sang Utapao, Thái Lan ngay sau đó bằng những chiếc A-1 còn khả dụng. Coi như đây là phi vụ chấm dứt cuộc đời bay bổng của Th.. và các chiến hữu lấy gió, mây ngàn và lửa đạn làm bạn đồng hành.

Cách đây vài năm, Th.. đọc một loạt bài Tân Định và Đa Kao của tôi trên Cánh Thép và Hội Quán Phi Dũng thấy tên tác giả là tdp, nhưng không dám chắc? Sau đó tôi nhận được Email của Th.. hỏi có phải hồi xưa tôi học trường Tư Thục Tân Thạnh không? Thế là chúng tôi nhận ra nhau sau nhiều năm mất liên lạc.

Nhắc đến Th.. để nhớ lại một kỷ niệm. Lúc đó Tuấn, Th.. và tôi thường hay cúp cua hai giờ cuối Sinh Ngữ phụ vào ngày Thứ Sáu. Cả ba kéo đến Đài Phát Thanh Quân Đội ở đường Hồng Thập Tự, dưới chân cầu Thị Nghè để xem thâu thanh chương trình “Quân Nhân Vui Sống” do nữ ca sĩ Tâm Đan phụ trách. Ca sĩ Tâm Đan là chị bà con với Tuấn.

Chương trình này được thâu thanh vào ngày này, sau đó sẽ phát lại vào mỗi chiều Thứ Bảy cuối tuần. Có thể nói, ngoài chương trình Dạ Lan nổi tiếng thì chương trình “Quân Nhân Vui sống” cũng được hầu hết các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, cũng như bà con khắp nơi khích lệ và khen ngợi. Thỉnh thoảng, tôi cũng được mời góp giọng hát. Có một lần ca sĩ Tâm Đan xếp cho tôi hát liên khúc “Ngày Anh Đi & Anh Về Với Em” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Tình cờ, Ca Nhạc Sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh đang phục vụ ở phòng chương trình của đài ghé phòng thâu thanh thăm nữ ca sĩ Thanh Thúy đang có mặt ở đây. Khi nghe tôi hát, anh khen “Em hát có nét lắm đó!” Từ đó, tôi xem anh là thần tượng. Anh thường ký tặng cho tôi các nhạc phẩm do anh sáng tác trên ấn bản đặc biệt, giấy trắng láng, chỉ tặng và không bán. Hiện tôi vẫn còn giữ những kỷ niệm quý báu này được đóng bìa cứng, mạ chữ vàng và giữ gìn kỹ lưỡng như một báu vật.

Rất tiếc, tôi không có duyên với nghiệp cầm ca, dù rằng tôi là một trong mười thí sinh trúng cách cuộc thi Tuyển Lựa Ca Sĩ do Đài Phát Thanh tổ chức ở rạp Quốc Thanh vào năm 1965. Trong số mười thí sinh năm đó thì chín thí sinh xuất thân từ các lò nhạc có tên tuổi, có tầm vóc như: LMB, BT, Ban Việt Nhi của Nhạc Sĩ NĐ. Còn tôi thì trưởng thành từ lò bánh cuốn tráng hơi của Bà Thọ là má tôi, hẻm 58, Xóm Giếng,Yên Đổ, Tân Định.

Theo tôi được biết, chỉ có Ca Nhạc Sĩ Tấn An, thí sinh đậu thủ khoa là còn theo đuổi sự nghiệp ca hát và sáng tác cho đến năm 1975. Anh Tấn An phục vụ trong Ban Văn Nghệ Cảnh Sát Quốc Gia. Ban đêm anh vừa chơi đàn và hát cho một phòng trà gần Đệ Nhất Khách Sạn,Tân Bình. Còn tôi, thỉnh thoảng đóng góp giọng hát của mình trong các chương trình văn nghệ do đơn vị tổ chức vào dịp Quốc Khánh, tiệc tất niên, kỷ niệm ngày thành lập đơn vị hay giúp vui cho thương bệnh binh ở các Trung Tâm Hồi Lực và Quân Y Viện.

Bây giờ đang ở San José, đôi lúc tôi cũng góp giọng hát đến với các hội đoàn địa phương, tiệc tùng, cưới hỏi, hội ngộ khoá, dù giọng ca của “tài năng già” chưa bao giờ lên, nên không bao giờ xuống đã đến lúc về chiều, mà vẫn còn “Yamahamvui” không biết đến bao giờ mới tắt tiếng?

Xin được viết vài hàng để nhớ về một người bạn thuở thiếu thời, nhớ về tuổi hoa niên thơ mộng cắp sách đến trường với nhiều ước mơ tươi đẹp.

Giờ đây, Nguyễn Phú Tuấn đã ở một nơi thật xa. Bạn đã an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng, nơi không có hận thù, chiến tranh hay giai cấp, mọi người đều được đối xử với nhau bình đẳng.

Phần chúng tôi thì vé xe đò một chiều đã cầm sẵn trên tay. Tất cả đang cùng nhau xếp hàng đếm một, hai, ba, bốn bước đi về phía trước và chẳng còn bao lâu sẽ gặp lại bạn ở cuối trời, chân mây.

Xin hãy chờ đón chúng tôi nhé!

Trần Đình Phước
(San José, California - 26/10/2022)

Reader Response: (Người Bạn Thời Trung Học Đệ Nhị Cấp)

Rate this item
(0 votes)